Home Blog Page 19

Ông Nguyễn Đức Chung bị phạt 5 năm tù

0

Cựu chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung, 53 tuổi, cùng ba cựu công an bị kết tội chiếm đoạt tài liệu mật của vụ án Nhật Cường.

Sáng 11/12 sau 4 tiếng xét xử kín, TAND Hà Nội tuyên phạt bị cáo Chung 5 năm tù về tội Chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước, theo điều 337 Bộ luật Hình sự 2015.

Ông Chung ngồi hàng ghế đầu (thứ hai từ trái sang phải) cùng ba bị cáo nghe tuyên án. Ảnh chụp qua màn hình: Phạm Dự.

Cùng tội danh, Phạm Quang Dũng (cựu cán bộ Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế, tham nhũng, buôn lậu – C03, Bộ Công an) nhận 4 năm 6 tháng tù; Nguyễn Hoàng Trung (lái xe của ông Chung) bị phạt 2 năm tù và Nguyễn Anh Ngọc (46 tuổi, cựu cán bộ Văn phòng UBND Hà Nội) 18 tháng tù.

Trung là cựu cán bộ Công an Hà Nội; Ngọc là cựu phó trưởng Công an quận Cầu Giấy, cùng được biệt phái công tác tại Văn phòng UBND Hà Nội.

Bản án không nêu phần dân sự và hình phạt bổ sung, luật sư Ngô Kim Lan bào chữa cho bị cáo Dũng cho biết.

Ông Chung nói chuyện với thẩm phán trước khi trở về trại giam. Ảnh: Phạm Dự

Luật sư Giang Hồng Thanh, bào chữa cho bị cáo Trung, nói tại phiên tòa 4 bị cáo thừa nhận sai phạm. Ông Chung và ba đồng phạm được áp dụng tình tiết thành khẩn khai báo và đây là một trong các căn cứ để toà tuyên mức án dưới khung hình phạt truy tố.

Do sức khoẻ yếu, ông Chung được ngồi khi trả lời thẩm vấn. Cựu chủ tịch Hà Nội khai là chủ mưu, như nội dung cáo buộc. “Trong lời nói sau cùng, ông Chung gửi lời xin lỗi đến Đảng, Nhà nước và các cử tri khi ông đã để mất niềm tin”, luật sư Thanh cho hay.

Ông Nguyễn Đức Chung làm Chủ tịch Hà Nội từ cuối năm 2015, bị bãi nhiệm cuối tháng 9/2020. Ảnh: TTXVN

Theo cáo trạng, ông Chung và vợ là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan trong vụ án xảy ra tại Công ty Nhật Cường – đại án thuộc diện Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng theo dõi, chỉ đạo. Biết Dũng được trưng dụng tham gia điều tra vụ án này, ông nhờ thu thập và “nắm thông tin về hướng điều tra”.

Với 5 lần chiếm đoạt 9 tài liệu mật, Dũng chuyển cho ông Chung hai lần với 6 tài liệu. Trung và Anh Ngọc bị cáo buộc một lần tham gia in, chỉnh sửa 3 tài liệu mật cho ông Chung.

Bên Thủy Tiên lên tiếng vụ lùm xùm với Linh Chi

0

Không giữ im lặng, phía Thuỷ Tiên quyết định lên tiếng làm rõ mọi chuyện sau clip lùm xùm liên quan đến hội bạn Linh Chi tại Vietnam International Fashion Week.

Đoạn clip ghi lại khoảnh khắc nghi vấn hội bạn Linh ChiNinh Dương Lan Ngọc và Ngọc Trinh tỏ thái độ, chen lấn chỗ ngồi của Thuỷ Tiên tại Vietnam International Fashion Week đang khiến netizen tranh cãi dữ dội. Trong clip, Linh Chi còn liên tục hất tóc nhiều lần, che mất Thủy Tiên. Tầm 1 phút sau, có một người bước lại gần nói nhỏ vào tai Thuỷ Tiên và rồi cô cùng người này bước ra ngoài để chụp ảnh.

Trước hàng loạt những nghi vấn của khán giả, mới đây, phía Thuỷ Tiên đã chính thức lên tiếng phản hồi về sự việc này trước truyền thông. Theo đó, đại diện của nữ ca sĩ khẳng định không có chuyện Thuỷ Tiên bị chen lấn chỗ ngồi như những gì netizen đồn thổi. Lý do Thuỷ Tiên rời đi khỏi sự kiện sau khi hội bạn Linh Chi tới ngồi là bởi photo riêng gọi cô ra ngoài để chụp hình. 

Phía Thuỷ Tiên chính thức lên tiếng sau clip nghi bị hội bạn Linh Chi, Lan Ngọc và Ngọc Trinh chen lấn chỗ ngồi tại sự kiện - Ảnh 3.

Trong sân khấu Vietnam International Fashion Week, BTC sắp xếp ghế khá sát nhau dẫn đến việc chụp hình riêng diễn ra khá khó khăn. Vì quá mệt hậu chụp hình nên sau đó Thuỷ Tiên đã về nhà để nghỉ ngơi. Đại diện Thuỷ Tiên nhấn mạnh, Thuỷ Tiên không hề bị chen lấn chỗ ngồi như nhiều người suy đoán. 

Phía Thuỷ Tiên chính thức lên tiếng sau clip nghi bị hội bạn Linh Chi, Lan Ngọc và Ngọc Trinh chen lấn chỗ ngồi tại sự kiện - Ảnh 4.
Phía Thuỷ Tiên chính thức lên tiếng sau clip nghi bị hội bạn Linh Chi, Lan Ngọc và Ngọc Trinh chen lấn chỗ ngồi tại sự kiện - Ảnh 5.
Phía Thuỷ Tiên chính thức lên tiếng sau clip nghi bị hội bạn Linh Chi, Lan Ngọc và Ngọc Trinh chen lấn chỗ ngồi tại sự kiện - Ảnh 6.

Trước đó, phía Ninh Dương Lan Ngọc cũng đã lên tiếng giải thích rõ mọi chuyện như sau: “Hình như có một chút hiểu lầm ở đây. Vì Lan Ngọc ngồi đúng theo vị trí mà BTC đã sắp xếp nên hoàn toàn không có chuyện giành chỗ như mọi người nghĩ. Còn việc chị Tiên đứng dậy bỏ đi là do photo riêng của chị Tiên có nhắn chị ra ngoài chụp thêm hình nên chị mới đứng dậy. Phía bên Lan Ngọc cũng đã gọi cho anh photo để xác nhận, hoàn toàn không có chuyện chị Thuỷ Tiên bỏ đi!”.

Khổ thân bé gái bị bị đánh bầm dập vì viết chính tả chậm

0

N̼g̼à̼y̼ ̼2̼9̼-̼3̼,̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼x̼ã̼ ̼h̼ộ̼i̼ ̼x̼u̼ấ̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼đ̼ô̼i̼ ̼m̼ắ̼t̼,̼ ̼g̼ò̼ ̼m̼á̼ ̼t̼h̼â̼m̼ ̼t̼í̼m̼,̼ ̼n̼g̼ồ̼i̼ ̼k̼h̼é̼p̼ ̼n̼é̼p̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼đ̼ấ̼t̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼v̼ẻ̼ ̼s̼ợ̼ ̼h̼ã̼i̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼x̼ó̼t̼ ̼x̼a̼.̼

̼C̼h̼ỉ̼ ̼s̼a̼u̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼đ̼ă̼n̼g̼ ̼t̼ả̼i̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼x̼ã̼ ̼h̼ộ̼i̼,̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼n̼à̼y̼ ̼đ̼ã̼ ̼n̼g̼a̼y̼ ̼l̼ậ̼p̼ ̼t̼ứ̼c̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼s̼ự̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼t̼â̼m̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼d̼ư̼ ̼l̼u̼ậ̼n̼.̼ ̼H̼à̼n̼g̼ ̼t̼r̼ă̼m̼ ̼b̼ì̼n̼h̼ ̼l̼u̼ậ̼n̼ ̼t̼ì̼m̼ ̼h̼i̼ể̼u̼ ̼n̼g̼u̼y̼ê̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼v̼à̼ ̼n̼ỗ̼i̼ ̼b̼ứ̼c̼ ̼x̼ú̼c̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼g̼â̼y̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼v̼ế̼t̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼.̼

T̼h̼e̼o̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼d̼o̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ă̼n̼g̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼c̼u̼n̼g̼ ̼c̼ấ̼p̼,̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼T̼i̼ể̼u̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼ở̼ ̼x̼ã̼ ̼P̼h̼ì̼n̼ ̼N̼g̼a̼n̼,̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼B̼á̼t̼ ̼X̼á̼t̼,̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼L̼à̼o̼ ̼C̼a̼i̼.̼

̼N̼g̼u̼y̼ê̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼b̼a̼n̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼e̼m̼ ̼b̼é̼ ̼b̼ị̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼í̼m̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼o̼ ̼l̼à̼ ̼d̼o̼ ̼v̼i̼ế̼t̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼t̼ả̼ ̼c̼h̼ậ̼m̼.̼ ̼E̼m̼ ̼b̼é̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼ó̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼Đ̼a̼ ̼k̼h̼o̼a̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼B̼á̼t̼ ̼X̼á̼t̼.̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼T̼ẩ̼n̼ ̼L̼á̼o̼ ̼T̼ả̼,̼ ̼C̼h̼ủ̼ ̼t̼ị̼c̼h̼ ̼U̼B̼N̼D̼ ̼x̼ã̼ ̼P̼h̼ì̼n̼ ̼N̼g̼a̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼đ̼ã̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼n̼ê̼u̼ ̼t̼r̼ê̼n̼.̼

̼“̼H̼iệ̼n̼ ̼c̼á̼c̼ ̼c̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼n̼ă̼n̼g̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼c̼u̼ộ̼c̼ ̼l̼à̼m̼ ̼r̼õ̼ ̼n̼g̼u̼y̼ê̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼”̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼T̼ả̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼t̼h̼ê̼m̼.̼

B̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼n̼g̼ồ̼i̼ ̼c̼o̼ ̼r̼o̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼k̼h̼u̼ô̼n̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼t̼h̼â̼m̼,̼ ̼s̼ư̼n̼g̼ ̼h̼ú̼p̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼o̼ ̼l̼à̼ ̼v̼i̼ế̼t̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼t̼ả̼ ̼c̼h̼ậ̼m̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼n̼ô̼n̼g̼ ̼n̼ỗ̼i̼.̼

̼H̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼n̼g̼ồ̼i̼ ̼c̼o̼ ̼r̼o̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼g̼ó̼c̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼đ̼ô̼i̼ ̼m̼ắ̼t̼ ̼s̼ư̼n̼g̼ ̼h̼ú̼p̼,̼ ̼t̼h̼â̼m̼ ̼q̼u̼ầ̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼s̼ự̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼.̼ ̼C̼ộ̼n̼g̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼b̼à̼y̼ ̼t̼ỏ̼ ̼b̼ứ̼c̼ ̼x̼ú̼c̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼b̼ì̼n̼h̼ ̼l̼u̼ậ̼n̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼á̼n̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼x̼ử̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼.̼

̼K̼h̼i̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ề̼ ̼c̼ậ̼p̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼P̼h̼ò̼n̼g̼ ̼G̼D̼-̼Đ̼T̼ ̼s̼ẽ̼ ̼x̼ử̼ ̼l̼ý̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼n̼à̼y̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼o̼,̼ ̼b̼à̼ ̼T̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼T̼u̼y̼ế̼t̼ ̼c̼h̼o̼ ̼h̼a̼y̼:̼ ̼’̼S̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼,̼ ̼P̼h̼ò̼n̼g̼ ̼G̼D̼-̼Đ̼T̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼h̼ọ̼p̼ ̼đ̼ể̼ ̼x̼é̼t̼ ̼k̼ỷ̼ ̼l̼u̼ậ̼t̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼T̼.̼.̼ ̼C̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼s̼ẽ̼ ̼l̼à̼m̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼đ̼ú̼n̼g̼ ̼c̼á̼c̼ ̼q̼u̼y̼ ̼t̼r̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼ể̼ ̼g̼ử̼i̼ ̼b̼á̼o̼ ̼c̼á̼o̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼v̼à̼ ̼S̼ở̼ ̼G̼D̼-̼Đ̼T̼.̼

̼V̼i̼ệ̼c̼ ̼x̼é̼t̼ ̼k̼ỷ̼ ̼l̼u̼ậ̼t̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼T̼.̼ ̼d̼ự̼a̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼q̼u̼y̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼B̼ộ̼ ̼G̼D̼-̼Đ̼T̼ ̼v̼à̼ ̼b̼ỏ̼ ̼p̼h̼i̼ế̼u̼ ̼k̼í̼n̼.̼ ̼K̼h̼i̼ ̼n̼à̼o̼ ̼c̼ó̼ ̼k̼ế̼t̼ ̼l̼u̼ậ̼n̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼s̼ẽ̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼l̼ạ̼i̼’̼.̼

C̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼T̼.̼ ̼T̼.̼ ̼T̼.̼ ̼T̼.̼ ̼(̼S̼N̼ ̼1̼9̼8̼0̼)̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼l̼ớ̼p̼ ̼2̼.̼ ̼Ả̼n̼h̼:̼ ̼H̼ồ̼n̼g̼ ̼L̼i̼ê̼n̼.̼

̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼2̼9̼/̼3̼,̼ ̼d̼ư̼ ̼l̼u̼ậ̼n̼ ̼x̼ã̼ ̼h̼ộ̼i̼ ̼x̼ô̼n̼ ̼x̼a̼o̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼v̼ề̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼đ̼ô̼i̼ ̼m̼ắ̼t̼ ̼v̼à̼ ̼g̼ò̼ ̼m̼á̼ ̼t̼h̼â̼m̼ ̼t̼í̼m̼,̼ ̼n̼g̼ồ̼i̼ ̼k̼h̼é̼p̼ ̼n̼é̼p̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼đ̼ấ̼t̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼v̼ẻ̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼s̼ợ̼ ̼h̼ã̼i̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼đ̼ề̼u̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼b̼ì̼n̼h̼.̼

̼N̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼ù̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼ê̼n̼ ̼N̼.̼ ̼M̼.̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼ ̼k̼è̼m̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼t̼â̼m̼ ̼s̼ự̼:̼ ̼’̼C̼h̼ỉ̼ ̼v̼ì̼ ̼e̼m̼ ̼v̼i̼ế̼t̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼t̼ả̼ ̼c̼h̼ậ̼m̼ ̼m̼à̼ ̼e̼m̼ ̼b̼é̼ ̼n̼à̼y̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼n̼à̼y̼.̼ ̼E̼m̼ ̼l̼à̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼l̼ớ̼p̼ ̼2̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼T̼i̼ể̼u̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼x̼ã̼ ̼P̼h̼ì̼ ̼N̼g̼a̼n̼,̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼B̼á̼t̼ ̼X̼á̼t̼.̼ ̼H̼i̼ệ̼n̼ ̼e̼m̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼Đ̼a̼ ̼k̼h̼o̼a̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼B̼á̼t̼ ̼X̼á̼t̼’̼.̼

̼B̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼l̼ớ̼p̼ ̼2̼ ̼s̼ợ̼ ̼h̼ã̼i̼ ̼k̼h̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼đ̼á̼n̼h̼

̼T̼r̼a̼o̼ ̼đ̼ổ̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼P̼V̼ ̼N̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼Đ̼ư̼a̼ ̼T̼i̼n̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼T̼ẩ̼n̼ ̼L̼á̼o̼ ̼T̼ả̼,̼ ̼C̼h̼ủ̼ ̼t̼ị̼c̼h̼ ̼U̼B̼N̼D̼ ̼x̼ã̼ ̼P̼h̼ì̼n̼ ̼N̼g̼a̼n̼,̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼B̼á̼t̼ ̼X̼á̼t̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼:̼ ̼C̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼n̼à̼y̼,̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼v̼à̼ ̼c̼á̼c̼ ̼c̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼n̼ă̼n̼g̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼x̼á̼c̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼đ̼ể̼ ̼l̼à̼m̼ ̼r̼õ̼.̼

̼T̼r̼o̼n̼g̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼b̼i̼ế̼n̼ ̼k̼h̼á̼c̼,̼ ̼l̼ã̼n̼h̼ ̼đ̼ạ̼o̼ ̼S̼ở̼ ̼G̼D̼-̼Đ̼T̼ ̼L̼à̼o̼ ̼C̼a̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼h̼ư̼a̼ ̼n̼ắ̼m̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼n̼à̼y̼,̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼d̼ư̼ớ̼i̼ ̼c̼h̼ư̼a̼ ̼b̼á̼o̼ ̼c̼á̼o̼ ̼l̼ê̼n̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼s̼ẽ̼ ̼t̼i̼ế̼n̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼k̼i̼ể̼m̼ ̼t̼r̼a̼ ̼s̼ớ̼m̼ ̼đ̼ể̼ ̼l̼à̼m̼ ̼r̼õ̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼.̼

̼T̼h̼e̼o̼ ̼N̼g̼u̼o̼i̼d̼u̼a̼t̼i̼n̼

Luật sư: Nam tiếp viên Vietnam Airlines có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự

0

Luật sư cho biết, nam tiếp viên Vietnam Airlines có thể bị xử phạt hành chính theo Nghị định 117/2020/NĐ-CP, thậm chí có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự tại Bộ luật hình sự 2015, vì đã vi phạm quy định về cách ly y tế tại nhà, dẫn đến lây nhiễm bệnh dịch cho người khác.

Tính đến chiều 1/12, TP.HCM ghi nhận 4 ca bệnh, trong đó có 3 ca lây nhiễm ngoài cộng đồng. Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thanh Long cũng nhấn mạnh, BN1347 và BN1342 đã không tuân thủ các biện pháp cách ly tại nhà. Riêng BN1342 vi phạm rất nghiêm trọng về phòng chống Covid-19 tại khu cách ly tập trung và đề nghị xử lý nghiêm theo quy định.

Trao đổi thông tin trong buổi họp báo chiều cùng ngày, ông Từ Lương, Phó Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông TP.HCM cho biết, các cơ quan liên quan sẽ nghiên cứu quy định, vi phạm đến đâu, xử lý đến đó theo quy định đối với BN1342 vì đã vi phạm quy định về cách ly y tế tại nhà, dẫn đến lây nhiễm bệnh dịch cho người khác.

Trao đổi với chúng tôi, luật sư Trần Xuân Tiền, Trưởng Văn phòng luật sư Đồng Đội, Đoàn luật sư thành phố Hà Nội nhận định, với vi phạm nêu trên, nam tiếp viên Vietnam Airlines có thể bị xử phạt hành chính theo quy định tại Nghị định 117/2020/NĐ-CP, thậm chí có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo quy định tại Bộ luật hình sự 2015.

Trường hợp bị xử phạt hành chính: Cá nhân không tuân thủ quy định cách ly y tế tại nhà để phòng dịch Covid-19 có thể bị phạt tiền tối đa đến 10.000.000 đồng, theo Điểm b Khoản 1 Điều 11 Nghị định 117/2020/NĐ-CP.

Trường hợp bị xử lý hình sự: Theo hướng dẫn của Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao tại Công văn 45/TANDTC-PC ngày 30/3/2020 thì người nghi ngờ mắc bệnh hoặc trở về từ vùng có dịch bệnh Covid-19 đã được thông báo cách ly thực hiện hành vi “Không tuân thủ quy định về cách ly” gây lây truyền dịch bệnh Covid-19 cho người khác thì bị coi là thực hiện “hành vi khác làm lây lan dịch bệnh nguy hiểm cho người” quy định tại Điểm c Khoản 1 Điều 240 BLHS 2015 (sửa đổi 2017) về tội làm lây lan dịch bệnh truyền nhiễm cho người.

Nam tiếp viên của Vietnam Airlines đã không tuân thủ quy định cách ly tại nhà, gây lây truyền dịch bệnh Covid-19 cho 3 người khác. Tùy theo tính chất, mức độ của hành vi, nam tiếp viên có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội làm lây lan dịch bệnh truyền nhiễm cho người theo Điều 240 BLHS 2015 (sửa đổi 2017) với khung hình phạt là phạt tiền từ 50.000.000 đồng đến 200.000.000 đồng hoặc bị phạt tù từ 1 năm đến 5 năm.

Ngoài ra, còn có thể bị phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 100.000.000 đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 năm đến 5 năm.

“Tôi nhận thấy sai phạm của nam tiếp viên không chỉ cho thấy sự chủ quan của bản thân bệnh nhân, mà còn phản ánh sự thiếu ý thức của một bộ phận người dân trong công tác phòng, chống dịch Covid-19. Nhiều người dân dù có tiếp xúc gần với ca nhiễm bệnh những vẫn mang tâm lý lơ là.

Trường hợp của BN1342 là một lời cảnh tỉnh cho cộng đồng, chính vì sự chủ quan do dịch bệnh được kiểm soát đã gây ra rất nhiều khó khăn cho công tác phòng chống dịch bệnh, thậm chí dẫn đến những hậu quả khôn lường khi dịch Covid-19 bùng phát trở lại trong cộng đồng”, luật sư Tiền nói.

Luật sư khuyến nghị các cơ quan chức năng tăng cường duy trì, tập trung cao độ trong việc ứng phó dịch bệnh, kiểm tra, chấn chỉnh, bảo đảm thực hiện đầy đủ, nghiêm túc các biện pháp phòng, chống dịch trong phạm vi quản lý, đồng thời xử lý nghiêm minh các trường hợp vi phạm.

Đối với người dân, mỗi cá nhân đều không được lơ là cảnh giác, tiếp tục theo dõi tình hình dịch bệnh, thực hiện đúng, đầy đủ các biện pháp phòng, chống dịch. Các cơ quan tố tụng cần nhanh chóng xử lý nghiêm những trường hợp vi phạm, áp dụng những hình phạt thích đáng để giáo dục, răn đe mạnh trong cộng đồng.

Bệnh nhân 1342 – nam tiếp viên Vietnam Airlines trong thời gian cách ly tại khu cách ly từ ngày 14-18/11 đã tiếp xúc với đồng nghiệp trên chuyến bay khác (BN1325).

Sau khi xét nghiệm 2 lần cho kết quả âm tính, BN1342 được về cách ly tại nhà trọ theo đúng quy định của Bộ Y tế. Tuy nhiên, trong quá trình cách ly, bệnh nhân này đã tiếp xúc trực tiếp với 3 người, khiến một người trong số họ bị nhiễm Covid-19, được Bộ Y tế công bố là BN1347.

BN1347 tính đến chiều tối 1/12 đã lây bệnh cho 2 người khác, gồm bệnh nhi nam 1 tuổi và học viên 28 tuổi.

Cha cưỡng hiếp con riêng bất thành, ném cháu ra ngoài cửa sổ

0

Một người đàn ông Nigeria bị cáo buộc giết chết người cháu 4 tuổi của mình sau khi cưỡng hiếp con riêng bất thành ở Setapak, thủ đô Kuala Lumpur – Malaysia.

Báo The Star cho biết vụ việc kinh hoàng xảy ra vào sáng 29-11. Nghi phạm người Nigeria, 42 tuổi, định cưỡng hiếp con riêng nhưng bị vợ con ngăn cản.

Trưởng bộ phận điều tra hình sự của thủ đô Kuala Lumpur, sĩ quan Nik Ros Azhan Nik Ab Hamid, nói với phóng viên: “Người con riêng lúc đó đang ngủ. Vợ con hắn ta đã cố gắng ngăn cản. Trong cơn tức giận, hắn ta đánh và đâm tất cả những người trong nhà. Sau đó, nghi phạm bế người cháu 4 tuổi ném ra ngoài cửa sổ trong lúc vợ con chạy khỏi nhà để kêu cứu. Tiếp đến, hắn ta cũng nhảy xuống nhưng may mắn sống sót”.

Cư dân quanh vùng và nhân viên bảo vệ bắt được nghi phạm rồi bàn giao cho cảnh sát. Nhà chức trách nhận được tin báo lúc khoảng 8 giờ sáng 29-11 (giờ địa phương).

Điều tra ban đầu cho thấy nghi phạm đang sống cùng người vợ 49 tuổi (gốc Malaysia), con của họ, 4 người con riêng và cháu trai riêng.

Một người hàng xóm giấu tên kể lại rằng cô thức giấc vì nghe tiếng kêu cứu điên cuồng của một phụ nữ nên hô hoán để mọi người tới giúp. “Tôi đã từng nhìn thấy cậu bé trước đây. Quả là một cú sốc” – cô chia sẻ.

Một người hàng xóm khác chỉ cho phóng viên xem những vết máu vương vãi trên cầu thang bên ngoài căn hộ, được cho là của các thành viên trong gia đình bị thương khi họ chạy trốn. Những vết máu trải từ tầng 3 cho đến tận tầng trệt. Bên ngoài, không khí ảm đạm khi cảnh sát và nhân viên pháp y khám nghiệm hiện trường.

Cảnh sát cho biết nghi phạm đã bị bắt và sẽ bị tạm giữ để điều tra. Những người bị thương được chuyển tới bệnh viện Kuala Lumpur để điều trị.

“Đứa bé trong tranh Tết” đến lúc chết vẫn bị mẹ bắt kiếm tiền nuôi gia đình

0

Dù mắc ung thư máu nhưng vẫn nén cơn đau gồng gánh kinh tế nuôi cả gia đình, “Đứa bé trong tranh Tết” khiến người hâm mộ tiếc thương.

Đặng Minh Hạ, sinh năm 2006 tại huyện Đại Danh, thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Cậu bé xuất thân từ một gia đình bình thường, bố mẹ đi làm ăn xa nên thường được ông bà nội chăm sóc. Được biết, ông nội của Minh Hạ là một nghệ sĩ piano, bởi vậy cậu bé sớm được ông truyền đam mê âm nhạc. Ngay từ năm 2 tuổi, Đặng Minh Hạ đã bắt đầu học hát và chỉ 1 năm sau đó, cậu bé đã có thể tự tin biểu diễn trên nhiều sân khấu lớn nhỏ.

Cậu bé bụ bẫm đáng yêu này không chỉ nổi tiếng bởi giống với “Đứa bé trong tranh Tết”, mà còn gây ấn tượng nhờ tài năng âm nhạc thiên bẩm.

Năm 2010, gia đình đã đầu tư cho Đặng Minh Hạ theo học tại một trường chuyên bồi dưỡng tài năng trẻ ở tỉnh Hà Nam (Trung Quốc) để phát triển tài năng. Còn nhỏ như vậy đã phải sống xa nhà, người thân cậu bé đã vạch sẵn một kế hoạch cụ thể cho con mình, biến cậu thành “công cụ” kiếm tiền.

Chỉ 2 năm sau đó, tài năng của Đinh Minh Hạ được ghi nhận khi cậu bé xuất hiện trong Gala chào xuân của đài CCTV, Trung Quốc với chiếc áo truyền thống, cất giọng hát trong trẻo. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, trong khi những đứa trẻ cùng trang lứa còn chưa hiểu hí khúc là gì, thì Đặng Minh hạ đã có thể kiếm bộn tiền cho gia đình.

Giọng hát trong trẻo của thần đồng âm nhạc nhí bỗng chốc được săn đón trong làng giải trí Trung Quốc thời bấy giờ. Càng đắt show, cát xê của Đặng Minh Hạ càng cao nên bố mẹ cậu bé đã quyết định gác lại công việc làm ăn để trở thành quản lý cho cậu bé.

Theo đó, họ nhận tất cả những lời mời biểu diễn cho con trai. Dù tuổi thơ ngắn ngủi nhưng phần lớn thời gian của Đặng Minh hạ dành cho việc tập luyện và biểu diễn. Thế nhưng, cậu bé ngoan ngoãn này rất hiểu chuyện và chưa từng khóc lóc mỗi khi mệt mỏi.

Năm 2013, Đặng Minh Hạ tiếp tục được góp mặt trong chương trình chào xuân, nhưng sự trở lại này có em gái 3 tuổi rưỡi đồng hành. Cả hai thể hiện ca khúc mừng xuân khiến khán giả hết lời khen ngợi, thích thú.

Cùng thời điểm này, Đặng Minh Hạ bắt đầu xuất hiện những cơn sốt nhưng gia đình đã bỏ qua triệu chứng này. Cậu bé hằng ngày vẫn nén chịu cơn đau để biểu diễn với nụ cười luôn tươi tắn trên môi.

Chỉ đến khi sức khỏe của Đặng Minh Hạ giảm sút rõ rệt, gia đình mới đưa cậu đi khám thì phát hiện cậu bé mắc bệnh bạch cầu cấp tính dòng tủy. Lúc này, bố mẹ Đặng Minh Hạ mới cho con nghỉ ngơi, tập trung điều trị bệnh. Sau khi đón sinh nhật tròn 7 tuổi trên giường bệnh, sức khỏe của cậu bé tiến triển tốt nên được bác sĩ chỉ định về nhà theo dõi thêm.

Đáng nói, dù bác sĩ đã khuyên gia đình không nên cho bé hoạt động quá sức trong vòng 3 năm nếu muốn chữa dứt điểm căn bệnh này. Tuy nhiên, người mẹ không làm theo và liên tục nhận lời mời biểu diễn khi sổ tiết kiệm dần cạn kiệt. Mẹ của Đặng Minh Hạ thường nói với cậu bé và các bên đối tác rằng: “Không sao đâu, nó vẫn tiếp tục biểu diễn được”.

Cuối cùng, không nằm ngoài dự đoán của bác sĩ điều trị, Đặng Minh Hạ tái phát bệnh máu trắng chỉ 1 năm sau đó. Đặc biệt, “Đứa trẻ trong tranh Tết” đã ra đi mãi mãi khiến nhiều người hâm mộ bất bình, cho rằng chỉ vì một câu nói của mẹ đẻ đã dẫn đến cơ sự này.

Đám tang của giọng ca nhí 8 tuổi thấm đẫm nước mắt và sự hối hận muộn màng của gia đình, người thân. Rất nhiều người hâm mộ khắp nơi đổ về tiễn đưa Đặng Minh Hạ tại quê nhà.

Sau khi anh trai nằm xuống, em gái của Đặng Minh hạ đã tiếp tục trở thành công cụ kiếm tiền của gia đình. Xuất hiện trong một chương trình chào đón năm mới của đài Sơn Đông (Trung Quốc) vào năm 2017, cô bé đã mất đi vẻ hồn nhiên vốn có.

(Lược dịch theo Sohu, Baidu)

“Ba mẹ ơi đừng đánh con, đừng liệng con đi, đừng chích điện con…”

0

C̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼C̼S̼Đ̼T̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼t̼h̼ị̼ ̼x̼ã̼ ̼D̼ĩ̼ ̼A̼n̼,̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼B̼ì̼n̼h̼ ̼D̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼q̼u̼y̼ế̼t̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼t̼ạ̼m̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼s̼ự̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼T̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼(̼2̼7̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼n̼g̼ụ̼ ̼T̼P̼ ̼B̼i̼ê̼n̼ ̼H̼o̼à̼,̼ ̼Đ̼ồ̼n̼g̼ ̼N̼a̼i̼)̼ ̼v̼à̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼T̼h̼u̼ỳ̼ ̼T̼r̼a̼n̼g̼ ̼(̼2̼6̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼q̼u̼ê̼ ̼V̼ĩ̼n̼h̼ ̼L̼o̼n̼g̼)̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼a̼,̼ ̼l̼à̼m̼ ̼r̼õ̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼“̼N̼g̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼ã̼i̼,̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼đ̼ậ̼p̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼e̼m̼”̼.̼

B̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼í̼c̼h̼ ̼n̼g̼h̼i̼ê̼m̼ ̼t̼r̼ọ̼n̼g̼
̼N̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼n̼g̼h̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼c̼h̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼(̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼c̼h̼a̼ ̼d̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼b̼a̼n̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼a̼)̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼h̼ạ̼ ̼d̼ã̼ ̼m̼a̼n̼ ̼l̼à̼ ̼b̼é̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼ ̼K̼i̼m̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼(̼4̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼)̼.̼ ̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼c̼h̼i̼ề̼u̼ ̼1̼2̼/̼9̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼ở̼ ̼k̼h̼u̼ ̼n̼h̼à̼ ̼t̼r̼ọ̼ ̼C̼3̼ ̼(̼t̼h̼u̼ộ̼c̼ ̼k̼h̼u̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼H̼o̼á̼ ̼2̼,̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼B̼ì̼n̼h̼ ̼A̼n̼,̼ ̼t̼h̼ị̼ ̼x̼ã̼ ̼D̼ĩ̼ ̼A̼n̼)̼ ̼n̼g̼h̼e̼ ̼t̼i̼ế̼n̼g̼ ̼l̼a̼ ̼h̼é̼t̼,̼ ̼t̼i̼ế̼n̼g̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼t̼h̼é̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼n̼h̼ỏ̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼k̼i̼ể̼m̼ ̼t̼r̼a̼.̼

̼“̼K̼h̼i̼ ̼đ̼ó̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼n̼g̼ồ̼i̼ ̼u̼ố̼n̼g̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼d̼ã̼y̼ ̼n̼h̼à̼ ̼t̼r̼ọ̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼n̼g̼h̼e̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼e̼m̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼b̼ả̼o̼,̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼ò̼n̼g̼ ̼s̼á̼t̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼h̼a̼ ̼n̼ó̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼đ̼ậ̼p̼,̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼c̼h̼ắ̼c̼ ̼c̼h̼ế̼t̼ ̼q̼u̼á̼.̼ ̼H̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼o̼n̼ ̼b̼é̼ ̼t̼ơ̼i̼ ̼t̼ả̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ầ̼y̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼í̼c̼h̼,̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼x̼a̼n̼h̼ ̼t̼á̼i̼”̼ ̼-̼ ̼a̼n̼h̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼D̼u̼y̼ ̼H̼ư̼n̼g̼ ̼k̼ể̼ ̼l̼ạ̼i̼.̼

̼N̼g̼a̼y̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼H̼ư̼n̼g̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼v̼ợ̼ ̼l̼à̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼T̼r̼ầ̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼Q̼u̼ế̼ ̼N̼h̼à̼n̼ ̼(̼2̼0̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼q̼u̼ê̼ ̼S̼ó̼c̼ ̼T̼r̼ă̼n̼g̼)̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼L̼ê̼ ̼Đ̼ứ̼c̼ ̼M̼ỹ̼ ̼(̼n̼g̼ụ̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼t̼r̼ọ̼)̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼p̼h̼ò̼n̼g̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼.̼ ̼T̼ạ̼i̼ ̼đ̼â̼y̼,̼ ̼c̼ả̼ ̼3̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼T̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼n̼g̼ă̼n̼ ̼c̼ả̼n̼,̼ ̼đ̼ó̼n̼g̼ ̼k̼í̼n̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼v̼à̼o̼.̼ ̼M̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼“̼p̼h̼ụ̼c̼”̼ ̼ở̼ ̼n̼g̼o̼à̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼k̼h̼i̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼m̼ở̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼r̼a̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼ậ̼p̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼ị̼ ̼x̼ã̼ ̼D̼ĩ̼ ̼A̼n̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼,̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼b̼á̼o̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼q̼u̼y̼ề̼n̼ ̼đ̼ị̼a̼ ̼p̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼.̼

̼“̼L̼ú̼c̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼b̼ộ̼ ̼d̼ạ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ả̼m̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼,̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼x̼ô̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼l̼ự̼c̼ ̼l̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼k̼ị̼p̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼n̼g̼ă̼n̼ ̼c̼h̼ặ̼n̼”̼ ̼-̼ ̼a̼n̼h̼ ̼M̼ỹ̼ ̼n̼h̼ớ̼ ̼l̼ạ̼i̼.̼

N̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼t̼r̼ọ̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼b̼ì̼n̼h̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼d̼ã̼ ̼m̼a̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼b̼ố̼ ̼m̼ẹ̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼

̼S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼s̼ơ̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼ị̼ ̼x̼ã̼ ̼D̼ĩ̼ ̼A̼n̼,̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼K̼h̼o̼a̼ ̼n̼g̼o̼ạ̼i̼ ̼t̼h̼ầ̼n̼ ̼k̼i̼n̼h̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼Đ̼a̼ ̼k̼h̼o̼a̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼B̼ì̼n̼h̼ ̼D̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼.̼ ̼C̼á̼c̼ ̼b̼á̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼x̼á̼c̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼,̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼4̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼t̼r̼ạ̼n̼g̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼y̼ế̼u̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼n̼h̼ờ̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼c̼h̼ữ̼a̼ ̼k̼ị̼p̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼n̼h̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼d̼ầ̼n̼ ̼h̼ồ̼i̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼đ̼ã̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼.̼ ̼T̼u̼y̼ ̼n̼h̼i̼ê̼n̼,̼ ̼v̼ù̼n̼g̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼v̼à̼ ̼s̼ọ̼ ̼n̼ã̼o̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼h̼ấ̼n̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼d̼õ̼i̼ ̼t̼i̼ế̼p̼.̼

̼Đ̼i̼ề̼u̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼b̼à̼n̼g̼ ̼h̼o̼à̼n̼g̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼x̼ó̼t̼ ̼l̼à̼ ̼k̼h̼i̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼d̼ậ̼y̼,̼ ̼m̼i̼ệ̼n̼g̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼l̼a̼ ̼h̼é̼t̼:̼ ̼“̼C̼h̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼,̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼l̼i̼ệ̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼đ̼i̼,̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼c̼h̼í̼c̼h̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼o̼n̼.̼.̼.̼”̼.̼

̼C̼h̼ị̼ ̼T̼r̼ầ̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼Q̼u̼ế̼ ̼N̼h̼à̼n̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼r̼ự̼c̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼ ̼v̼à̼ ̼c̼h̼ă̼m̼ ̼s̼ó̼c̼ ̼b̼é̼ ̼m̼ấ̼y̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼q̼u̼a̼,̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼:̼ ̼“̼C̼o̼n̼ ̼b̼é̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼t̼r̼ạ̼n̼g̼ ̼t̼h̼á̼i̼ ̼h̼o̼ả̼n̼g̼ ̼l̼o̼ạ̼n̼,̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼n̼g̼ủ̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼m̼ê̼ ̼m̼a̼n̼ ̼l̼a̼ ̼l̼ớ̼n̼,̼ ̼v̼a̼n̼ ̼x̼i̼n̼ ̼c̼h̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼đ̼á̼n̼h̼,̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼c̼h̼í̼c̼h̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼”̼.̼

H̼i̼ệ̼n̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼b̼á̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼t̼ố̼t̼ ̼b̼ụ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ă̼m̼ ̼s̼ó̼c̼

̼T̼h̼e̼o̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼t̼r̼ọ̼,̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼T̼r̼a̼n̼g̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼k̼h̼á̼ ̼k̼h̼é̼p̼ ̼í̼t̼.̼ ̼T̼r̼a̼n̼g̼ ̼l̼à̼m̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼m̼a̼y̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼l̼à̼m̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼v̼ệ̼,̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼v̼à̼i̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼.̼ ̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼v̼ụ̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ạ̼o̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼t̼r̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼b̼é̼ ̼g̼á̼i̼ ̼n̼à̼y̼ ̼r̼a̼ ̼n̼g̼o̼à̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼í̼c̼h̼ ̼b̼ầ̼m̼ ̼t̼í̼m̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼.̼

\

S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼v̼ụ̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼h̼ạ̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼,̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼B̼ì̼n̼h̼ ̼A̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼m̼ờ̼i̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼T̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼T̼h̼u̼ỳ̼ ̼T̼r̼a̼n̼g̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼r̼ụ̼ ̼s̼ở̼ ̼l̼à̼m̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼.̼ ̼T̼ạ̼i̼ ̼đ̼â̼y̼,̼ ̼c̼ả̼ ̼h̼a̼i̼ ̼t̼h̼ừ̼a̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼đ̼ó̼ ̼l̼à̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼d̼ạ̼y̼ ̼d̼ỗ̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼.̼

̼“̼K̼h̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼t̼i̼n̼ ̼b̼á̼o̼,̼ ̼c̼h̼ú̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼ử̼ ̼n̼g̼a̼y̼ ̼l̼ự̼c̼ ̼l̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼,̼ ̼p̼h̼ố̼i̼ ̼h̼ợ̼p̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼.̼ ̼Đ̼ồ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼m̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼n̼h̼ỏ̼ ̼v̼ề̼ ̼l̼à̼m̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼.̼ ̼D̼o̼ ̼t̼í̼n̼h̼ ̼c̼h̼ấ̼t̼ ̼n̼g̼h̼i̼ê̼m̼ ̼t̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼g̼i̼a̼o̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼t̼h̼ị̼ ̼x̼ã̼ ̼D̼ĩ̼ ̼A̼n̼ ̼đ̼ể̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼,̼ ̼x̼á̼c̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼a̼”̼ ̼-̼ ̼l̼ã̼n̼h̼ ̼đ̼ạ̼o̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼B̼ì̼n̼h̼ ̼A̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼.̼

̼T̼h̼ờ̼i̼ ̼đ̼i̼ể̼m̼ ̼b̼ị̼ ̼t̼ạ̼m̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼v̼à̼ ̼l̼à̼m̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼,̼ ̼c̼ặ̼p̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼à̼y̼ ̼c̼h̼ư̼a̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼g̼i̼ấ̼y̼ ̼t̼ờ̼ ̼đ̼ể̼ ̼c̼h̼ứ̼n̼g̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼b̼é̼ ̼N̼g̼â̼n̼ ̼l̼à̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼.̼

̼P̼V̼ ̼D̼â̼n̼ ̼t̼r̼í̼ ̼s̼ẽ̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼c̼ậ̼p̼ ̼n̼h̼ậ̼t̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼h̼ạ̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼e̼m̼ ̼n̼g̼h̼i̼ê̼m̼ ̼t̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼n̼à̼y̼.̼

̼T̼r̼u̼n̼g̼ ̼K̼i̼ê̼n̼

Không tin nổi: Cha nhốt con gái 6 tuổi để dạy dỗ xong che giấu

0

“Sợ mọi người phát hiện sẽ tố cáo công an nên tôi nói dối con bị cảm, viết đơn xin phép nhà trường cho nghỉ học, cấm không cho đi ra khỏi phòng…”, Phúc khai.

̼Đ̼ố̼t̼ ̼c̼o̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼n̼h̼ố̼t̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼h̼à̼

Nạn nhân trong vụ án là bé Phạm Phan Diệu Hiền (6 tuổi). Thủ phạm gây ra sự việc chính là cha của cháu bé, Phạm Ngọc Phúc (40 tuổi, ở thị xã Thuận An, Bình Dương).

Khi thấy con bị bỏng nặng, thay vì đưa vào bệnh viện khám chữa, anh ta lại che giấu hành vi độc ác đó bằng cách cho con nghỉ học, nhốt biệt trong nhà, cho mặc áo ấm trong thời tiết nắng nóng nhiều ngày liền.

Sự việc chỉ được đưa ra ánh sáng sau khi một người hàng xóm phát hiện trên cổ, miệng cháu bé có nhiều vết lở loét và được cháu cho biết chính cha mình đã dùng lửa châm vào người nhiều ngày trước.

Hàng xóm cho biết, gia đình anh Phúc mới chuyển đến nơi đây thuê trọ, sống rất khép kín, ít tiếp xúc với hàng xóm. Người vợ mới sinh nên ở nhà trông con, chồng đẩy xe bán cháo lòng từ sáng sớm.

Dù mới chuyển đến khoảng 4 tháng nhưng hàng xóm chứng kiến hàng chục lần vợ chồng anh Phúc to tiếng với nhau, hơn 10 lần bé Hiền bị cha mẹ chửi bới, đòn roi. Nhiều lúc thấy cháu khóc thét lên đau đớn, mọi người xót quá chạy qua can ngăn, khuyên “cháu sai thì nhẹ nhàng dạy bảo, đánh đập lắm sẽ lì đòn”, nhưng vợ chồng một mực cho rằng phải dạy bằng roi vọt con mới nên người.

Những lần đánh con đó không để lại vết tích gì, cháu Hiền vẫn khỏe mạnh sinh hoạt bình thường nên mọi người chỉ can ngăn mà không tố cáo lên chính quyền địa phương.

Mấy ngày trước khi phát hiện ra sự việc thấy bé Hiền ít ra ngoài, cũng không đi học. Hỏi thăm thì người mẹ nói con mình bị cảm sốt. Bởi vậy hôm sau trời nóng mà cô bé vẫn mặc áo khoác chẳng ai thắc mắc.

Tuy nhiên, ngày 17/12 khi sang nhà hàng xóm chơi, cháu liên tục kêu đau, xót ở cổ và lưng. Nghĩ cô bé mặc nhiều áo nên bị trầy xước, chị hàng xóm đến cởi bớt áo ra thì phát hiện người cháu có nhiều vết lở loét như vết bỏng do lửa gây ra. Nghi ngờ Hiền bị cha mẹ ngược đãi, chị gặng hỏi mãi bé mới kể:

“Mấy hôm trước bố đến trường đón con về. Sau đó bố nhốt con trong phòng đấm, tát con vì “tội” trộm tiền của bạn học. Con bảo không lấy nhưng bố không tin, xé cuốn tập cuộn lại, châm lửa đốt khắp người, bảo “cho chừa thói ăn cắp vặt”. Bố cấm con đi ra ngoài cũng không cho đi học, cấm con kể chuyện bị đánh với ai”.

Chứng kiến những vết thương nghiêm trọng trên cơ thể cùng lời kể ngây thơ của cháu bé mới 6 tuổi, hàng xóm phẫn uất tố cáo sự việc lên chính quyền địa phương.

Phúc bị mời về công an phường để điều tra vụ việc. Tại trụ sở, người cha tàn nhẫn khai sự việc như sau: Chiều 12/12, anh đến trường đón con thì nghe cô giáo phản ánh Hiền lấy trộm 6.000 đồng của bạn để mua kẹo nên “cảm thấy rất mất mặt”.

Thế nhưng lúc hỏi thì con gái cứ chối quanh co không chịu nhận. “Vì biết tính con lì lợm, chẳng bao giờ chịu nhận lỗi, có ngọt nhạt cũng chẳng ích nên tôi phải dùng đòn thật nặng để trị tận gốc thói xấu đó”, nghi phạm khai.

Anh Phúc liền xé tập vở, cuộn tròn lại, châm lửa đốt rồi gí vào nhiều chỗ trên người con.

Đến lúc Hiền khóc thét, toàn thân đỏ rộp, anh Phúc mới hốt hoảng tắt lửa, sai vợ mua thuốc kem về thoa.

“Dù rất ân hận và thương con nhưng lại sợ mọi người phát hiện sẽ tố cáo công an nên tôi nói dối con bị cảm, viết đơn xin phép nhà trường cho nghỉ học, cấm không cho đi ra khỏi phòng, cũng không dám đưa con lên bệnh viện khám”, Phúc khai.

Ba ngày sau, khi vết bỏng đã khô, Phúc mới cho con đi học trở lại. Tuy nhiên sợ mọi người thấy Hiền có nhiều vết thương sẽ nghi ngờ, vợ chồng cố tình mặc áo ấm, áo dài tay vào để che bớt. Không ngờ, do không được chữa trị, lại mặc quá kín trong thời tiết nắng nóng, các vết thương trong người lở ra làm cháu đau rát và hàng xóm đã phát hiện ra sự việc.

Về phần mẹ nạn nhân, chị kể, gia đình đã khó khăn tiền bạc thiếu hụt, vợ chồng lại mâu thuẫn, anh Phúc hay uống rượu, bé Hiền lại thường quấy khóc phá phách đồ đạc. Bị đánh nhiều, bé Hiền trở nên lì lợm, phá phách hơn.

Liên quan đến chuyện người chồng dùng lửa dể “dạy dỗ” con, chị Thoa cho biết: “Lúc đón con về nhà anh Phúc đã kể cho tôi mọi chuyện. Tính tôi “đói cho sạch, rách cho thơm” cũng không chấp nhận được con gái mới tí tuổi đầu đã ăn cắp vặt, nên dù cho số tiền rất ít tôi cũng đồng ý phải tìm cách ngăn chặn để con không tái phạm. Do con nhất định không chịu nhận lỗi, trong lúc tức giận, chồng tôi “dạy dỗ” hơi quá tay chứ không muốn làm hại con “.

Chị cũng nói, hoàn toàn bất ngờ với hành động của chồng: “Lúc anh ấy châm lửa đốt con, tôi đang giặt quần áo phía sau nên không biết. Khi nghe con khóc tôi vẫn nghĩ đơn giản anh Phúc đang mắng con như mọi khi, khi cháu khóc thét lên đau đớn mới biết có chuyện không hay, nhưng chạy vào thì sự đã rồi”.

Chị ân hận, biết nếu hàng xóm biết chuyện sẽ tố cáo lên công an chắc chắn chồng sẽ bị bắt giam nên giấu diếm mọi chuyện.

“Tôi đang nuôi con mọn chẳng làm gì ra tiền. Cả nhà 5 người đều trông chờ vào xe cháo của chồng, nếu anh ấy bị bắt thì mẹ con tôi sẽ chết đói mất. Mà anh ấy cũng hối hận, cũng có muốn con bị vậy đâu, thế nên tôi đành phải tìm cách che giấu”, chị nức nở.

Hiện bé Diệu Hiền đã ổn định tinh thần và được một cán bộ phường chăm sóc tại nhà riêng. Công an Thuận An đang tạm giữ Phúc để điều tra vụ việc.

̼N̼g̼u̼ồ̼n̼:̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼B̼ả̼o̼ ̼H̼ằ̼n̼g̼/̼P̼h̼á̼p̼ ̼l̼u̼ậ̼t̼ ̼V̼i̼ệ̼t̼ ̼N̼a̼m̼

Thủy Tiên bị sốc, lo sợ phải ăn Tết ngoài đường khi Antifan ‘phá nhà’, quay ra chửi bới

0

Hành trình thiện nguyện của ca sĩ Thủy Tiên nhận được nhiều sự yêu thương, ủng hộ từ dư luận nhưng cũng nhận được không ít “mỉa mai” từ các anti fan.

Chuyến hành trình thiện nguyện của ca sĩ Thủy Tiên đã kết thúc với đầy đủ giấy tờ, sao kê được công khai đầy đủ trên trang cá nhân. Hơn lúc nào hết, mọi người đều bày tỏ sự ngưỡng mộ, yêu thương trước tấm lòng và những hành động tốt đẹo của vợ chồng nữ ca sĩ. Tuy nhiên, trong suốt quá trình thiện nguyện và ngay cả khi hành trình đã kết thúc, không ít lần bã xã Công Vinh bị mỉa mai, soi chuyện từ thiện, thậm chí nói xấu bôi nhọ danh dự, phá các hợp đồng quảng cáo khiến nữ ca sĩ vô cùng mệt mỏi, áp lực.

Mới đây, tại chương trình Chill – Phiêu cùng cuộc sống, giọng ca “ngôi nhà hạnh phúc” đã xuất hiện và chia sẻ về công việc, những tâm tư tình cảm của mình trong suốt hành trình.’

Cụ thể, ca sĩ Thủy Tiên cho biết:

“Tôi lo sợ sẽ vất cả sự nghiệp của mình đi luôn nếu không giải quyết được số tiền ấy

Lúc đứng ra quyên góp, tôi không bao giờ nghĩ sẽ nhận được số tiền lớn như vậy. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ mình nhận được vài chục tỷ là hết. Không thể ngờ mọi người lại quyên góp nhiều đến thế, có ngày số tiền đổ về tài khoản của tôi lên đến 30, 40 tỷ.

Nhận được số tiền đó, tôi khá lo, không biết đến bao giờ mới được về, sợ rằng có khi nào Tết năm nay ăn Tết ở ngoài đường không.

Vào những ngày đầu tiên tôi ra miền Trung, trợ lí có nói với tôi rằng công việc rất nhiều, còn bao nhiêu hợp đồng quảng cáo, chụp hình rồi quay cho người ta chưa trả được, cứ đi thế này biết chừng nào về.

Tôi dự định chỉ đi một hai ngày rồi về thôi. Nhưng tôi vừa đi lúc sáng, đến tối tài khoản đã lên đến gần 20 tỷ. Đến lúc ấy tôi mới lo, nghĩ rằng từ giờ đến lúc giải quyết hết 20 tỷ đó, không ai dám gọi tôi đi quảng cáo, kí hợp đồng với tôi nữa.

Bản thân nhãn hàng rất sợ tôi sẽ không giải quyết được hết số tiền từ thiện, rồi tai tiếng này nọ, ảnh hưởng tới họ. Họ phải đợi tôi giải quyết xong hết mới quyết định có tiếp tục làm việc với tôi hay không.

Tôi cũng lo sợ sẽ vất cả sự nghiệp của mình đi luôn nếu không giải quyết được số tiền ấy.

Ai cũng biết, cầm càng nhiều tiền thì áp lực, bất lợi cũng càng lớn. Vì thế, tôi đã chuẩn bị tâm lí rằng từ giờ đến lúc giải quyết hết số tiền từ thiện sẽ không làm ăn được gì hết. Chính bởi vậy, tôi cảm thấy mọi thứ khá nhẹ nhàng.

Antifan quay ra chửi bới, phá cả nhãn hàng tôi làm đại diện quảng cáo

Thế nhưng, đến khi số tiền vượt quá sức tưởng tượng của mọi người và chính tôi lại xảy ra những điều tôi không lường trước được.

Tôi không những không nhận được hợp đồng quảng cáo mới mà còn bị ảnh hưởng tới cả những hợp đồng quảng cáo cũ.

Antifan quay ra chửi bới, phá cả nhãn hàng tôi làm đại diện quảng cáo, khiến tôi bị sốc thực sự, hoang mang tột độ.

Tôi không thể hiểu tại sao mình đi giúp người khác mà ở nhà lại có người phá nhà mình như thế. Nhiều lúc, tôi mất niềm tin vào công việc mình đang làm. Tôi không biết mình đang làm đúng hay làm sai nữa.

Sau một hồi định hình lại, tôi cũng phải cố gắng tự vượt qua mọi thứ. Nếu tôi cứ yếu đuối thì không thể vượt qua được khó khăn đó.

Ngay cả giữa lúc sóng gió nhất, nếu cho tôi được chọn lại từ đầu, tôi vẫn làm như tôi đã từng. Tôi không dám nghĩ mình sẽ thay đổi, không dám làm như thế nữa.

Được hay mất đều bắt đầu từ sự lựa chọn của mình, nếu có bắt đầu lại thì kết thúc vẫn sẽ như vậy thôi. Dù công việc này là đúng hay sai thì cũng là tôi lựa chọn từ đầu. Vì vậy, dù sự nghiệp của tôi có mất, bản thân tôi cũng chấp nhận.”

Nguồn: https://webgiaitri.vn/thuy-tien-bi-soc-lo-so-phai-an-tet-ngoai-duong-khi-antifan-pha-nha-quay-ra-chui-boi.html

Nam giáo viên tiếng Anh ở TP.HCM lây COVID-19 từ người cách ly, Bộ Y tế họp khẩn

0

Cách đây ít phút, Bộ Y tế thông báo ghi nhận một ca lây nhiễm từ người cách ly, cụ thể là lây nhiễm từ bệnh nhân 1342, là nam tiếp viên hàng không sống tại TP.HCM. Bệnh nhân mới nhất có mã số 1347. 

Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thanh Long đã triệu tập cuộc họp khẩn với các đơn vị liên quan, kết nối đầu cầu Sở Y tế TP.HCM để chỉ đạo triển khai khẩn cấp tất cả biện pháp phòng chống dịch nhằm khoanh vùng và kiểm soát lây nhiễm với trường hợp này.

Thông tin tại cuộc họp cho biết ca dương tính mới phát hiện được công bố chiều nay (bệnh nhân 1347) có liên quan trực tiếp tới bệnh nhân 1342 (đã công bố chiều 29-11).

Trước đó, trong thời gian cách ly tại khu cách ly do Vietnam Airlines quản lý (số 115 Hồng Hà, phường 2, quận Tân Bình, TP.HCM) từ ngày 14 đến 18-11, bệnh nhân 1342 có tiếp xúc với đồng nghiệp trên chuyến bay khác (bệnh nhân 1325).

Sau khi xét nghiệm 2 lần cho kết quả âm tính, bệnh nhân 1342 được về cách ly tại nhà trọ (P305, lầu 3, số 50 Bạch Đằng, phường 2, quận Tân Bình). Trong quá trình cách ly, bệnh nhân này có tiếp xúc trực tiếp với 3 người, gồm: mẹ đẻ và hai người bạn (một nam, một nữ). Trong đó, người bạn nam (SN 1988, trú tại phường 3, quận 6) có tới sống cùng.

Ngày 28-11, bệnh nhân được lấy mẫu xét nghiệm lần 3, cho kết quả dương tính.

Ngay lập tức, 3 trường hợp tiếp xúc trực tiếp trên đây đã được cách ly và lấy mẫu xét nghiệm. Trong đó, người bạn nam cho kết quả dương tính (bệnh nhân 1347).

Theo kết quả điều tra dịch tễ ban đầu của bệnh nhân 1347 cho thấy trong thời gian từ 18 đến 25-11, bệnh nhân 1347 đã đi dạy tại Trung tâm Anh ngữ KEY English (59 Nguyễn Bá Tuyển, phường 12, quận Tân Bình) và chi nhánh khác ở quận 10; tới quán cà phê và quán karaoke.

Tổng số tiếp xúc gần (F1) theo điều tra ban đầu là 38 (đã cách ly, lấy mẫu xét nghiệm); trường hợp tiếp xúc với người tiếp xúc gần (F2) là 154 (trong đó có 62 người ở quận Tân Bình và 92 người ở quận 10).

Giám đốc Sở Y tế TP.HCM cho biết đang tiếp tục khẩn trương truy vết, cách ly và lấy mẫu xét nghiệm những trường hợp liên quan ca bệnh.

Tại cuộc họp, Bộ trưởng Bộ Y tế đã chỉ đạo Sở Y tế TP.HCM khẩn trương truy vết tất cả các trường hợp F1, F2 của các ca bệnh trên; thực hiện biện pháp cách ly tập trung và lấy mẫu xét nghiệm tất cả các trường hợp này.

Cùng đó, bộ trưởng yêu cầu Sở Y tế TP.HCM thông báo khẩn với người dân đã đến những địa điểm mà bệnh nhân có mặt (như nơi dạy học, quán cà phê, quán karaoke) cần liên hệ ngay cơ quan y tế gần nhất; tiến hành phong tỏa tạm thời các địa điểm mà bệnh nhân đã đến và thực hiện biện pháp tiêu độc khử trùng; tất cả nhân viên phục vụ tại các địa điểm cung cấp dịch vụ cho bệnh nhân (như quán cà phê, karaoke) đều phải lấy mẫu xét nghiệm và yêu cầu cách ly tại nhà.

Bộ trưởng cũng yêu cầu tất cả các cơ sở y tế trên địa bàn TP.HCM cần nâng cao mức cảnh giác, tăng cường các biện pháp sàng lọc với tất cả trường hợp có dấu hiệu nghi ngờ; thực hiện nghiêm các biện pháp phòng chống lây nhiễm COVID-19 trong cơ sở y tế theo quy định.

Bộ Y tế, cơ quan thường trực Ban chỉ đạo quốc gia phòng chống dịch COVID-19, yêu cầu Vietnam Airlines tuân thủ các quy định về cách ly tại các cơ sở mà Vietnam Airlines đã đăng ký. UBND TP.HCM và TP Hà Nội – nơi có địa điểm Vietnam Airlines đăng ký cách ly – kiểm tra giám sát chặt chẽ quá trình cách ly và không để tình trạng lây nhiễm trong khu cách ly.

Với các trường hợp cách ly tại nhà, Bộ Y tế đề nghị chính quyền địa phương các cấp, đặc biệt chính quyền cơ sở, tuân thủ chặt chẽ việc giám sát, theo dõi việc cách ly tại nhà.

Cũng trong ngày 30-11, Bộ Y tế, cơ quan thường trực Ban chỉ đạo quốc gia phòng chống dịch COVID-19, ra công điện khẩn gửi các bộ: Quốc phòng, Công an, Giao thông vận tải và Ngoại giao; UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương về việc tăng cường giám sát, quản lý người nhập cảnh, trong bối cảnh tình hình dịch COVID-19 trong khu vực và trên thế giới đang có diễn biến phức tạp.